Quảng Trị ngàn đời viết mãi cũng không xong!
Đã từ lâu ta không về Quảng
Trị
Nhớ quê xưa canh cánh mãi bên
lòng
Nhớ núi đồi mây đẫm lạnh vào
đông
Nhớ rát nam nồm khi nắng hạ
Nhớ những lũy làng tre cong
vạt lá
Nhớ sông xưa (mấy) xóm vạn
kiếp chài nghèo
Nhớ mái đình miếu cổ khép
hoang liêu
Nhớ ruộng cạn cằn khô đồng lúa
vại