Ban Quản Trị

Thư từ bài vở xin gởi về:
Nguyễn Điền: nguyendienhl@gmail.com - Nguyễn Lê Hiếu: lehieunguyen91@gmail.com - Triều Nguyên: baolongspkt@gmail.com, luongdienhaison@gmail.com, ngkhacphuoc@gmail.com


Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

NGƯỜI TRẢ NỢ KIẾP TRƯỚC - Truyện ngắn Nguyễn Bá Trình

Hai người yêu nhau từ thời còn học sinh. Khi còn học, người con trai bị động viên đi lính cho chế độ cũ. Mới ra chiến trường được vài tháng thì anh bị mất tích trong một trận ác chiến ở Miền tây Nam bộ. Người con gái khóc hết nước mắt. Nỗi đau khổ nào cũng qua đi, dù rằng nó qua bằng nhiều cách và cái giá con người ta phải chịu đựng để cho sự đau khổ qua đi cũng khác nhau. Vì thế nên người con gái cứ nghĩ mình đã phải chịu sự đau khổ nhiều nhất trong tất cả những người đau khổ trên mặt đất nầy khi cô nhận được tin người yêu mất tích. Năm năm sau cô lấy chồng. Thế rồi sau năm 1975  người yêu cũ của cô lù lù hiện về sau một thời gian dài bị quân Giải phóng bắt làm tù binh. Lúc đó cô gái năm xưa đã là một người đàn bà  có một  con trai lên bảy tuổi. Nghe tin anh về, chị đến  thăm anh và chỉ nói được một câu: Mừng cho anh được trở về. Trong  lòng người con trai năm xưa  không biết anh nghĩ gì khi gặp lại người yêu cũ nay đã có chồng con. Gặp lại chị anh chỉ nói được một câu: Mừng cho em được hạnh phúc. Ngoài ra hai người không nói với nhau thêm một lời nào. Ba năm sau anh cũng lấy vợ, chưa có con thì anh được tin nhà nước cho sĩ quan chế độ cũ được hưởng chính sách  diện HO, nghĩa là được sang định cư tại Mỹ. Anh bị trục trặc trong chuyến đi đầu  do giấy tờ chưa hợp lệ. Anh phải bán căn nhà và đám đất cha mẹ anh để lại để lo giấy tờ. Giá bán căn nhà gạch và mấy sào đất thổ ở quê chỉ giúp anh chạy được nửa chặng đường thì hết sạch. Anh tìm mượn anh em nhưng chẳng ai có. Tất nhiên ai cũng biết giúp đỡ anh trong trường hợp nầy là cách đầu tư có lãi lớn. Khi sang định cư được ở Mỹ rồi thì họ sẽ  trả số tiền đã vay mượn gấp trăm gấp ngàn lần. Vì ơn nghĩa những người đã giúp mình đổi đời, biết trả sao cho xứng.  Ở thành phố có dịch vụ nầy nhưng ở quê thì không có. Người em gái của anh cũng thuộc loại có tiền, một mặt muốn giúp anh mặt khác cô cũng tính  đến mối lợi sau khi người anh sang được bên Mỹ. Cô đem bàn chuyện nầy với chồng nhưng chồng cô gạt phăng: Đừng tham bắt chim giữa trời, liệu sang bên đó anh ấy có làm ra tiền để trả cho mình không. Nói với vợ vậy nhưng trong bụng người chồng lại nghĩ khác, liệu sang bên ấy ông anh vợ có còn nhớ để gởi về trả không. Lòng người ai mà biết được.

Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

NHẮN CON (THƠ MỜI HỌA)

NHẮN CON 
(THƠ MỜI HỌA)

Ngày mai con đã về nhà dôông
Cố gắng trôi tròn việc bếp soong
Thời thế văn minh miềng thẳng sốông
Cuộc đời hiện đại chớ chui lòong
Tót rơm ngày trước lo sương nối
Cũi nát bựa ni khỏi đội côông
Nghèo khó thì buôn nghề hạ tiện
Chớ nghe ai dộ bán tre rồông

TRẦN NGỘ (LÂM ĐỒNG) 


Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

TÁC DỤNG Y HỌC CỦA CHUỐI VÀ NƯỚC DỪA


Chép từ trang: RỪNG THIỀN SÓC SƠN (sutamphap.com)
Những thông tin trong bài sau không thật sự hoàn toàn chính xác, phải cẩn thận khi áp dụng.


Chuối thật chín (fully ripe banana) có chứa chất TNF (TumorNecrosis Factor), chất này có khả nang chống lại các tế bào bất bình thường.  Khi trái chuối chín, trên vỏ chuối xuất hiện những đốm đen hoặc vết đen(dark patches). Các vết này càng đen chừng nào thì khả năng gia tăng tính miễn dịch càng cao.


Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

VIÊN BI KHẾ MÀU VÀNG - Truyện ngắn NGUYỄN BÁ TRÌNH



Tôi, Bình và Huyền là bạn thân nhau hồi tiểu học. Bình là cậu học sinh cùng lớp cao hơn tôi gần nửa cái đầu, bởi tôi là thằng con trai có vóc dáng thấp nhỏ và tôi đã mang cái mặc cảm thấp thỏi của mình suốt thời học sinh. Đứng gần ai cao hơn bao giờ tôi cũng nhón gót chân lên một chút. Bởi vậy tôi thường có ý tránh đứng gần những người cao hơn, nhất là đứng cạnh các bạn gái.  Đó là lí do khiến tôi dù rất thích Huyền nhưng không bao giờ dám đến gần Huyền. Huyền là cô gái cũng có vóc dáng nhỏ bé, học sau tôi và Bình một lớp, thế nhưng trông ra Huyền đã có vẻ cao bằng tôi rồi. Huyền có bao giờ biết được trong lòng tôi hồi ấy nó khổ sở như thế nào đâu, dù Huyền rất thân với tôi. Nhưng điều đó thì có ý nghĩa gì khi Huyền cũng rất thân với Bình mà Bình lại là thằng con trai cao ráo trông phong độ hơn tôi nhiều.

Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013

VỀ THĂM THẦY CŨ - Trần Ngộ


VỀ THĂM THẦY CŨ

Chiều nay con đến thăm thầy
Vẫn vầng trán rộng nhưng gầy hơn xưa
Ngoài trời còn đỗ cơn mưa
Hương lài phảng phất gió đưa cánh rèm

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

NGỌN LỬA BẾP VĨNH CỬU - Truyện ngắn Nguyễn Bá Trình

NGỌN LỬA BẾP VĨNH CỬU - Truyện ngắn Nguyễn Bá Trình


“Tu li… tu li… “ củi đây!


Người thương binh từ trong trại an dưỡng bước ra. Đầu đội chiếc mũ tai bèo, trên người anh là bộ quân phục màu xanh lá cây đã bạc mầu. Lưng mang chiếc ba lô con cóc, có cài chiếc bi đông nước ở thắt lưng. Người  thương binh tên gì không ai biết. Chỉ biết rằng, sáng sáng khoảng tám giờ , anh bắt đầu bước ra khỏi nhà an dưỡng và bắt đầu một cuộc đi bộ dọc theo đường phố. Anh dùng tay bóp môi dưới tạo thành cái còi và hít vào thật sâu, rồi thổi một hơi dài phát ra tiếng kêu tu li, tu li, y như tiếng con chim tu huýt bằng đất nung mà trẻ con thường thổi. Từ đó trẻ con trên đường phố mà anh thường đi qua gọi anh là chú Tu Li.

VUI THÚ TUỔI GIÀ - Trần Ngộ


VUI THÚ TUỔI GIÀ
(họa bài TA NGUYỆN VỚI ĐẢNG của chú XUÂN DIỆU)

Ruộng nương lạc cảnh thân già
Hồn thơ lục bát đậm đà nguồn vui
Tình quê xẻ ngọt chia bùi
Ơn người nghĩa đảng ngậm ngùi lòng ta
Thái sơn nào sánh công cha
Cù lao chín chữ mẹ già nặng mang
Đạo đời chi kể hèn sang
Hiếu trung tròn vẹn vẻ vang sáng ngời

TRẦN NGỘ (LÂM ĐỒNG)
Kính họa
tranngobl@yahoo.com.vn

GÓP THÊM TIẾNG CHUÔNG CHÙA - Tập Như


       GÓP THÊM

                 TIẾNG CHUÔNG CHÙA                              



       Từ tánh nghe ra có tiếng ngân
       Nghe chuông, có thoát được nợ trần
       Cứ đến thiền môn cầu giải thoát
       Chợ đời bát nhả xã tham sân…
       Chánh giáo, trí bi tâm tự mở
       Tà đạo, chính ta phải bỏ dần
       Đi đứng nằm ngồi,thôi vô trụ
       Yết đế ba la…hề… pháp thân.

       Tập Như

       Phố biển 24/3/13