Ban Quản Trị

Thư từ bài vở xin gởi về:
Nguyễn Điền: nguyendienhl@gmail.com - Nguyễn Lê Hiếu: lehieunguyen91@gmail.com - Triều Nguyên: baolongspkt@gmail.com, luongdienhaison@gmail.com, ngkhacphuoc@gmail.com


Thứ Năm, 30 tháng 11, 2017

THƠ XƯỚNG HỌA - Nguyễn Bá Bồng, Lê Đăng Mành



BÀI XƯỚNG
NGUYỆN
“Thủ Nhất Thanh.”

Nguyện mưa thuận nắng gió sương hòa
Nguyện bốc men sinh hương tỏa xa
Nguyện ruộng đồng đơm bông hạt kết
Nguyện nương rẫy trổ chồi hoa ra
Nguyện xanh lá núi rừng quê Mẹ
Nguyện tốt cành cồn đảo đất Cha
Nguyện nước nhà ngày thêm thịnh vượng
Nguyện đời đời rạng rỡ dân ta
Nguyễn Bá Bồng – Lương Điền

BÀI HỌA
XIN
“Thủ nhất thanh - tứ đối.”

Xin luôn đằm thắm thêm ôn hòa
Xin mãi dịu dàng bớt xót xa
Xin rải từ tâm về ngõ cụt
Xin tuồn thiện ý tới đường ra
Xin câu thuận thảo trao anh chị
Xin chữ hiếu hiền phụng Mẹ Cha
Xin giảm hung hăng nuôi bản ngã
Xin cần tàm quý dưỡng tâm ta
Lê Đăng Mành

BÀI XƯỚNG
BUỔI TÂN XUÂN

Sớm hồng sương đọng tợ trân châu
Đón cảnh tân xuân bút ngỏ đầu
Từ ngữ thô sơ lời chúc tặng
Văn chương mộc mạc ý mong cầu
Bạn thầy tăng lộc luôn sung mãn
Gia quyến thăng hoa mãi thuận chầu
Nhàn rỗi trà dư ra đối xướng
Trao mời đáp họa đượm tình nhau
Nguyễn Bá Bồng

BÀI HỌA
XUÂN TÂM SỰ

Hợp Phố nắng về thắm ngọc châu
Sương ươm xuân mãn khúc giang đầu
Đã nuôi thần thái không ham muốn
Thì giữ tâm tư chẳng nguyện cầu
Thấy cuộc trầm kha đà mấy bận
Nhìn thân tơi tả đã bao chầu
Nâng niu tình nghĩa đừng chao đảo
Tri kỷ dặn lòng mãi có nhau

Lê Đăng Mành

Thứ Bảy, 25 tháng 11, 2017

THƠ MỜI HỌA - Lê Đăng Mành

THƠ MỜI HỌA
CHÚC MỪNG NHỊ VỊ THI BÁ HỘI VIÊN CLB THƠ /VN
NGUYỄN BÁ BỒNG Lương Điền
TRƯƠNG ĐĂNG SỬ Hạ Lộc

MỪNG THỌ

Mừng thọ bát tuần chúc hội viên
Cây cao lồng lộng bậc Tiên hiền
Phong tư cao nhã nên vô ngại
Thần thái nhu hòa cứ trạm nhiên
Chẳng những khai chuông an Hạ Lộc
Mà hay điểm mõ tĩnh Lương Điền
Nuôi tâm dưỡng lão nhờ tinh tấn
Dẫu giữa xô bồ cũng tịnh yên

Lê Đăng Mành


BÀI HỌA
MỪNG THỌ
Bát tuần thượng thọ cảnh đoàn viên
Cháu thảo con ngoan nếp thục hiền
Phước vững cao dày luôn tự tại
Đức bền lớn rộng mãi an nhiên
Trương Đăng trí mỡ nơi quê Lộc
Nguyễn Bá tâm khai chốn xứ Điền
Dẫu giữa xô bồ lòng dạ tịnh
Muôn vàn sóng dạt cứ bình yên
Thảo Phước

MỪNG THỌ
Tám mươi vui thú cảnh điền viên
Hai cụ trời cho tánh rất hiền
Lão Sử tu thiền tâm tĩnh lặng
Ông Bồng học Bụt dạ an nhiên
Kẻ gieo bác ái buông tài lộc
Người dưỡng từ bi hưởng phước điền
Gia đạo tuy nghèo luôn thọ lạc
Suốt đời hành thiện sống bình yên

Trần Ngộ

Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017

SÔNG Ô LÂU HUYỀN THOẠI - Đoàn Việt



SÔNG Ô LÂU HUYỀN THOẠI
Đoàn Việt

Sông Ô Lâu (còn có tên là Sông Thu Rơi) bắt nguồn từ thượng nguồn đỉnh núi Truồi hùng vỉ, có độ cao tuyệt đối xấp xỉ 905m, chảy lượn quanh co giữa núi rừng trường sơn, chảy xuôi về Phò Trạch, rồi chuyển hướng tây bắc, ngã rẻ chổ hội lưu với sông Độc còn gọi là sông Mỹ Chánh, tạo nên dòng sông Ô Lâu huyền thoại, chảy êm đềm trong vắt đầy thơ mộng, rồi chảy về hai làng Câu Nhi và Phước Tích, gặp sông Thác Ma, chảy xuôi về Vân Trình, chảy ra phá Tam Giang,ghé qua cửa Lác và ra biễn đông,(1)

ĐI TÌM ĐỊA DANH CHO MỘT MỐI TÌNH ĐÃ ĐI VÀO HUYỀN SỬ - Khê Giang



ĐI TÌM ĐỊA DANH CHO MỘT MỐI TÌNH 
ĐÃ ĐI VÀO HUYỀN SỬ
Khê Giang

Ô Lâu được biết đến là ranh giới tự nhiên giữa Thừa Thiên- Quảng Trị, nơi hội tụ của những dòng chảy thi ca, nơi có những câu chuyện tình lãng mạn được lưu truyền trong dân gian trên cả đôi bờ của một vùng châu thổ rộng lớn. Khác với câu chuyện tình của bà Nguyễn Thị Bích (Thiếp của vua Quang Trung) và bà Dương Thị Ngọt (Phi của vua Thành Thái) phần nào được gắn kết vào các cứ liệu lịch sử, có một câu chuyện tình mặc dù chỉ được truyền khẩu qua những làn điệu ca dao, nhưng đó là một câu chuyện tình đẹp, đẫm nước mắt và lay động lòng người: chuyện cô gái đưa đò trên bến Cây Đa.

Thứ Hai, 9 tháng 10, 2017

TỰ SỰ / NGHĨA ĐỊA - Thơ Đoàn Như Thượng

  
Tác giả và phu nhân.


TỰ SỰ

  Có chút gì tôi mãi nhớ không quên
  Có nhiều điều tôi mãi quên không nhớ
  Có tháng, ngày tôi ương ương dở dở
  Tỉnh tỉnh, mê mê quên cả tên mình.
  Có những đêm mơ thấy bóng, tưởng hình.
  Có những chiều đang yêu thương bỗng ghét.
  Có niềm vui hóa nỗi đau da diết.
  Vô tư cười, vô tư khóc, vô tư quên.


   NGHĨA ĐỊA

Ở đây không có kẻ đứng, người ngồi
Chỉ nằm một thế
 Không ngay hàng tử tế
Nhấp nhô, cao thấp, ngắn dài
Trước đến đây có quan to, lính nhỏ
Kẻ ăn mày vẩn nằm cạnh  doanh gia
Chí phèo uống không kêu la
Bá kiến nằm im giờ mục nát
Thằng Bờm không mặc cả nhỏ to
Cái quạt mo
Phú ông hiền như đất.

Đoàn Như Thượng